VN88 VN88

Chị chủ phố thích bị địt – Truyện 18+

Bà xã đã mở hết cỡ hai giò ra, bày nguyên cái lồn cho tôi làm gì tùy thích. Tôi nắm se se hai cái mép và chặp nó lại cò cưa, tiếng lép bép như bông trang nổ nghe kích thích vui tai. Trong khi nghịch ngợm như vậy thì con cặc tôi cứ èo ẹo chuồi vô giữa hai vú bả, nguyên vùng mông tôi xàng xàng trên mặt bả.

Có lẽ được dòm sát cái lỗ đít tôi thụt ra thụt vô mỗi khi tôi cà con cặc nơi hai cái vú bị ép chặt, và cũng có lẽ mấy ngón tay tôi khều khều khắp trong ngoài lồn bả khiến bả hứng tình, nên chợt dưng bả cong người lên đu kẹp hai giò lên cần cổ tôi như xỏ gông giam tôi lại. Lúc này thì cái lồn bả cựa quậy tà la. Tôi thọc luôn ngón tay vô quết sâu vào lồn bả và móc móc vào hai bên mép, ngón tay tôi đụng lụp cụp mấy thứ gì ở trỏng.

Hai giò bà xã gồng cứng đè nặng chịch lên cần cổ tôi, xiết như xiết sợi dây. Cả thân mình bả cà khơi giữa khoảng không, loi choi như người chết đuối. Tôi móc mạnh hơn nữa và một tay thì đè vào lồn cho ngón tay chuồi được dễ dàng. Bà xã ép chặt hai cái vú hối tôi nắc mau đi. Tôi làm như bả biểu để bả ưng.

Cần cổ tôi đau muốn xụm. Cái xương cục gu ở cuối phần đầu giựt rần rần. Tôi đau mà khoái chí tử. Tôi biết là bà xã tôi cũng đã nứng như tôi. Tôi móc một hồi thì khí lồn bả bám ướt ngón tay tôi hết. Cái mép cứ bặp bặp liên tu theo từng cú móc, tôi thêm một ngón nữa đút vô quậy cho bả đã.

Giọng ư a của bà xã khi được tôi chọt lọc xọc con cặc vào giữa vú làm cho nổi hứng vô cùng. Tôi xổm lên và bơm ầm ầm con cặc thiếu điều muốn bắn tinh dịch lên bụng bả. Tôi phải cắn răng kềm hổng cho thằng nhỏ ói ra. Tôi lết ngón tay tôi dài theo chiều cái lồn và lòn dài xuống tới lỗ đít. Tôi trét mớ khí lồn của bà xã lên dọc theo lớp lông bu đen quanh lồn và lộp rộp xuống cái nút nhăn nheo của hậu môn.

Bà xã vẫn kẹp chặt hai giò bắt chéo lên cần cổ giống như thế võ khóa cổ địch thủ của võ hiệp. Tôi muốn lè lưỡi vì ngào nghẹn. Tôi phải hất cái đầu để nới lỏng bớt ra, nhưng bà xã đang lên cơn sức mấy mà để tôi giãn bớt giò. Dường như ở người phụ nữ khi lồn bị kích thích nứng rân thì cứ phải quặp lấy giò để chịu đựng mới đỡ bớt.

Vợ tôi kẹp vú cho tôi đụ tới nữa thì thấy tôi rùng rùng thân mình. Bả vội buông hai bàn tay ra và đòi tôi xoay người lại đụ vào lồn. Bả sợ nếu làm tiếp một chút là tôi bắn mẹ nó khí ra thì uổng đi. Đó, tôi nói có sai đâu. Chính bả cũng không giữ được lời hứa thì biểu sao tôi không vi phạm lời thề cho được.

Tôi cười cười có ý chọc quê bả. Vợ tôi nạt ngang: làm người ta nứng bắt chết, còn cười ngạo nữa. Không mau mau nhét vô mà dọng cho rồi để còn lăn ngủ chớ. Tôi bẽn lẽn leo lên bụng bả, chùi con cu đập lên khe hẻ của lồn cho cứng lại và cầm lấy phần cuối gốc đút lần lần vô cái lỗ mở toang hoác ra.

Ôi chao, các cụ ạ. Con cặc chui vô lồn sao mà ngoan ngoãn thế. Nó cứ trùi trũi lăn tuốt luốt vô trong, không ọ ẹ rên la. Còn cái lồn của vợ tôi thì tựa như người xòe hai tay ra mà hứng chụp kéo con cu tôi vào nằm gọn lỏn. Tôi kéo con cặc vô ra vài lần, thấy không vấp váp, cấn chạm chỗ nào thì bắt đầu giập mạnh.

Bà xã đón những cú nắc bằng cách nẩy người lên. Tôi biểu bả quặp giò lây hông tôi để tôi nắc sâu vào lồn cho sướng. Bả gật gật đầu chịu. Tôi đụ lắc lư, lao chao như hai đứa đang chơi nhau nơi ghế xích đu. Tôi tới thì bà xã tới theo, tôi lui thì bà xã lui theo.

Đúng là bả có kinh nghiệm giàn trời. Chớ còn mấy cô gái khờ ứ hơi, thằng chồng giập vô thì mấy cố nhổm ra, có khác gì lách né những cú đâm nhoi nhói. Còn đằng này bà xã tôi cứ nèo nẹo đu theo, thành ra lực cặc đụ một thì được lồn giúp cho tăng lên gấp đôi sự cọ sát. Tôi nhận thấy mỗi lần tôi lấy sức nắc như vậy thì bà xã tôi lại rú lên vì sướng.

Tuy vậy tôi vẫn chọc hỏi giỡn bả: anh đụ như vầy em có ưng không? Vợ tôi đang loi ngoi như người chết đuối chụp được bờ, nghe tôi chọc cũng làm mặt giận mà mắng yêu tôi: thôi đi cha, chơi thì chơi cho xong, còn bày đặt ca xàng xê, vọng cổ.

Tôi giả bộ ngưng không nắc nữa. Bà xã trợn mắt hỏi: sao rồi. Tôi lùng bùng nói nhát một: anh đụ mà em không thấy sướng thì đụ làm chi. Thôi để anh rút ra cho em ngủ. Bà xã nháo nhào ôm cứng lấy tôi không cho rút ra và quính quáng nói hết còn mắc cỡ: em sướng mà, không sướng thì đòi anh chơi làm gì.

Tôi ghét bả, vợ chồng mà còn giữ kẽ nhau. Tôi thì thẳng ruột ngựa gọi công việc đụ nhau của hai đứa bằng tiếng nôm na, còn bả thì cứ chơi với bời, nghe mà ghét. Nhưng bà xã tôi vốn như vậy, làm như nó thành nếp rồi, có chồng đẻ mấy mặt con mà còn ké né như con nít. Tôi đố bạn nào biểu được bả gọi đích danh cái chỗ kín của bả. Nếu không kêu là bướm thì cũng là chim, là cái gì khác. Chớ còn kiêng kỵ cái chữ lồn.

Có bữa tôi ghẹo biểu bà đưa lồn cho tôi gặm chút coi thì bà nạt um là ăn nói dơ dáy. Dơ dáy mà tôi mò lồn thì cứ đòi nhét cặc vô đụ mới ưng. Đúng là đàn bà vô cùng rắc rối.

Thật không gì sướng bằng được đụ vợ mình khi nào mình thấy muốn. Lồn sẵn của nhà nên muốn kéo nhằng kéo nhợ chừng nào cũng không bị ai hối. Huống chi bà xã tôi cũng là đệ tử của mây mưa, nên lúc tôi chưa rị mọ gì thì bả còn làm bộ “ em chả “ một chút, chớ khi tôi đã rúc được vô nách bả rồi thì đừng hòng thoát khỏi tay tôi.

Năm nào cũng lệt bệt đưa bả đi bảo sanh viện, thấy bả nhăn nhó rặn lòi trê, cổ lồn thì phều phào như bong bóng nước, thiệt tình tôi vừa thấy thương, vừa thấy tội. Ngay lúc đó tôi đã thầm hứa với lòng là thôi từ nay có nứng thì chắc nhờ đến “ chị Năm “ giải quyết hộ chớ không sờ mó gì tới bả nữa..

Thế nhưng cái nết hư khó bỏ thiệt. Cũng tại bả nữa, đã biết là tôi ưa dở mặt trây, vậy mà khi cần thay cái áo, thay cái quần là một hai bả cũng kêu tôi vô giúp mới chịu. Mấy bữa đầu bả mới ở nhà thương về, lò còn chưa khô, người còn hoi mùi sữa mà đã nhèo nhẹo: anh ơi vô kiếm cái quần dùm coi, thằng chó nó đái ướt em hết trơn rồi.

Tôi lựng khựng chưa muốn giúp, vì biết nếu xẻn lẻn vô là thế nào cũng phải táy máy tay chưn. Tôi cố doãi ra bằng cách: thì em tự lấy cái đi, anh còn lo chiện khác. Bả làm mặt giận liền, lầm bầm than dai nhách: mượn làm giúp chút đỉnh mà cự nự. Tánh tôi vốn dại gái nên ngập ngừng mấy rồi cũng bò vô.

Tôi nhấm nhẳng hỏi bả lấy thứ gì, bả đòi hết cái quần xoa lại cái áo lụa. Tôi đem vô định để cho bả tự thay rồi quay ra, dè đâu bả khiến tôi thay luôn dùm, vì bả mắc cho thằng cún bú nên hổng tự ên làm được. Tôi tuột quần bả ra, thấy cái lồn cộm lên một dề, lông đâm tua tủa khiến tần ngần đực mặt ra. Bả hỏi tôi: sao hổng thay đi còn đứng trơ ra đó. Tôi phải nói: tại em chớ bộ, khi không rồi hối anh vô, bây giờ thấy “ nó “ hổng lùng bùng cái đầu sao được. Bà xã nguýt tôi một cái thiếu điều muốn té nhào.

Nói các bạn đừng cười, con cặc tôi chưa gì bắt giựt giựt trong quần. Tôi chậm chạp lột hẳn quần bả ra, cha mẹ ơi, bả đẻ thằng nhỏ rồi hổng cần bận đồ lót gì hết trơn, vì than nóng. Thành ra cả cục bày ra đó càng khiến tôi dậm dựt dữ. Tôi đè hai tay lên giò bả đẩy ngược lên, bả hỏi: làm gì vậy. Tôi nói xoa bóp để cho máu được lưu thông.

Tôi làm động tác này thật chăm chỉ, các cụ ạ. Thế nhưng tay thì xoa mà mắt thì cứ đăm đăm nhìn vô chỗ lồn bả. Tôi xoa mà cũng không quên đẩy hai giò bả ra để có thể xoa cả hai bắp vế phía trong. Chưa chi bả đã lơ thơ tơ liễu buông mành, hai mắt lim dim coi đã làm sao.

Tôi tận tình xoa bóp cho bả, hết cặp giò lại tới vùng xung quanh cửa háng. Tôi chụm hai tay thành hình trái tram, nhốt cái lồn bả giữa hai khe của bàn tay, đằn hai bên mép và vò vò vào đám lông. Lồn bả tươm tươm nước nên mỗi lần tôi bóp và day hai mép thì nghe lép nhép nho nhỏ.

Bà xã có vẻ chịu với sự xoa bóp của tôi nên hơi lúc ngúc thân mình. Thằng nhỏ đang bú bị mẹ xục xịch nên cái vú trợt ra, nó sục sạo, lụp chụp coi muốn đét vào đít hết sức. Tôi nạt nó: mày có nằm im để ba lo cho má chút hôn. Tôi thiệt là vô duyên, nó còn đỏ hỏn biết gì, vậy mà tôi ghét vì nó cục cựa làm mẹ nó cũng trở chứng ngang, khiến tôi trầm trầy trầm trật hổng xun xoe lo cho bả được. Bà xã thấy tôi ăn hiếp con nít rặt nên cũng phải phì cười và ngạo tôi: coi cái mặt quê một cục, đi bực với con nít.

Tôi làm giận, trở mặt ngang, tôi bỏ hổng thèm xoa bóp cho bả nữa. Bà xã phải vội xoa dịu tôi: coi, em nói giỡn mà mình cũng giận em sao. Đó, cứ mỗi khi bả dùng tiếng “ mình “ và xưng “ em “ là coi như tôi bị thất bại thấy rõ. Tôi hơi xuôi xuôi mà vẫn làm cao, bả phải van nài tôi: cúi xuống cho em rờ một chút, đẩy cục giận trôi tuốt đi, mình.

VN88

Viết một bình luận