VN88 VN88

Chiếc lồn xinh xắn của Út Lượm – Truyện 18+

Khôngcòn gì để e ngại nữa tôi bèn cúi xuống lấy mặt mình đè trên cổ Hiền và cong đít lên tụt vội quần mình ra để con cặc căng cứng cọ quẹt vào cửa lồn của Hiền. Thấy Hiền hai mắt cứ nhấm nghiền, hai tay bấu lấy vạt chiếu như chịu trận tôi bèn nhỏm dậy cầm con cặc nhét nhè nhẹ vào lờn Hiền mà day day, nhấp nhắp chứ chưa dám đầy mạnh vào. Cứ tiếp tục cà hảy cà hảy như vậy thêm một hồi nữa thì tôi chịu muốn hết nổi, tinh khí đã như trào lên tới đầu cặc rời chỉ chờ tuôn ra thôi nên tôi làm liều rấn vô, rấn vô mặc cho Hiền nhăn nhỏ xít xoa và cuối cùng tôi nghe một cái “xựt” cùng một lúc với tiếng rít lên đau đớn của Hiền. Lưng tôi đau nhói vì những móng tay bấu xuống và như thác đổ tôi xuất tinh tràn ngập trong ngườl Hiền, Hiền nẳm lịm đi như bất tỉnh, tôi tê mê sướng khoái tuyệt đỉnh chẳng còn biết gì nữa. Cứ để cho con cặc cứng ngắc nằm trong lồn Hiền tôi nằm yên như vậy chừng đâu năm mười phút rồi lại bắt đầu nhúc nhích hẩy lên hẩy xuống nhè nhẹ. Hồi đầu Hiền mặt hơi nhăn, miệng lâu lâu xít xoa nhưng có vẻ đã chịu được và coi mòi đã hưởng ứng. Cứ như vậy tôi từ từ đẩy cặc qua lại lên xuống và miệng bú vú bên phải tay xoa vú bên trái liên hồi tôi làm cho Hiền quên hết đau đớn và tôi đã đưa Hiền tới tuyệt đnh trong lần thứ hai này. Dứt trận tôi lăn ra nằm thở bên cạnh Hiền trong khi Hiền hai mắt nhắm nghiền nằm như chết.

Để cho Hiền nẳm một đổi khá lâu tôi mới đánh thức Hiền dậy để sửa soạn ra về. Vừa mở mắt ra Hiền đã mếu máo lật đật đi tìm quần áo, mắt không nhìn tôi nói:
– Lượm ơi giờ làm sao đây Lượm? Hiền sợ có bầu quá à! Chắc Hiền chết quá Lượm ơi!

Nói tới đó Hiền như không cầm được sự xúc động nữa nên khóc mùi mẫn làm tôi cũng muốn điên luôn. Lính quýnh chẵng biết phải nói gì tôi chỉ biết ôm Hiền trong tay hôn trên môi trên mắt nhòa nước mắt của Hiền, roi như thấy sự lo sợ xúc động quá lớn lao của Hiền tôi vuột miệng nói:
– Hiền à. . . Hiền đừng lo. . . Nếu mà lỡ có bằu thì tụi mình sẽ làm đám cưới chứ có sao đâu.
Đang rũ xuống như con gà mắc mtra Hiền vùng dậy nhìn thẵng vào mắt tôi nói với nét mặt đằy tin tưởng:
– Thiệt nghe Lượm, Hiền yêu Lượm lắm, Hiền muốn được làm vợ Lượm. . . Lượm nói thiệt nghe Lượm. . . hứa chắc nghe Lượm. . .

Nói rồi Hiền ôm ghì tôi sát vào lòng mà run lên vì sung sướng. Trước sự mừng rỡ tột cùng của Hiền tôi cũng thấy lòng mình xúc động thật nhiều. Tôi đã cúi xuống hôn Hiền thật đắm đuối. Tụi tôi ra tới bến xe thì chuyến xe chót mới bắt đầu cho khách lên xe. Ngồi sát với Hiền tận trong cùng tôi thấy mặt Hiền thật rạng rỡ, liền đã bíu vào vai tôi, dựa đầu lên người tôi một cách thật say đắm tin tưởng. Tới phút đó tôi mới bắt đầu lo và suy nghĩ lung tung. . . Nếu xui xẻo mà kỳ này Hiền về dính thiệt thì phải làm sao đây. . . rồi Lài sẽ thế nào. . . Biết tính làm sao cho ổn đây. . . Đằu óc tôi lúc đó cứ rối bời lên, mặt ngố ra chầng còn biết gì tới chung quanh nữa. Thấy tôi lặng đi như vậy Hiền lắc lắc vai tôi nỏi:
– Lượm làm gì mà mặt thẫn thờ vậy? Lượm đang suy nghĩ gì vậy?
Tôi lính quýnh ú ớ trả lời cho qua chuyện:
– Không đâu có gì đâu Hiền, Lượm mệt đó mà, Lượm có nghĩ gì đâu. . .

Nói xong tôi quàng tay ôm vai Hiền kéo sảt vào mình hơn, ghé mội hôn lên tóc Hiền thật tình tứ. Hiền sung sướng lộ ra mặt người cứ dúi vào người tôi mắt ngước lên nhìn tôi thật say đắm.

Xe nổ máy chuyển bánh đi trong buổi chiều thật mát mẻ. Hiền thủ thỉ bên tai tôi:
– Đường từ quận về làng mình gần quá hả Lượm?

*
* *

Sau khi về làng tôi đã vẽ cho Hiền một tấm bảng hiệu thật đẹp và tụi tôi lại tiếp tục long trời lở đất với nhau năm bảy trận nữa ở chòi vịt, ở ụ rơm và ở ngay trong cửa tiệm của Hiền nữa. Ngày tôi đi Hiền đã bất chấp mọi chuyện đưa tôi ra tới bến xe. Lài cùng đi chung với tôi hôm đó đã khóc thật nhiều trên đường. Tôi chẳng nói được với Lài lời nào, chỉ biết thở dài chịu trận.

Tôi và Lài được bổ nhiệm về hai trường tiểu học khác nhau trong một tỉnh. Từ trường tôi dạy đi tới trường Lài dạy cũng phải mất cả nửa tiếng xe lam.

Vì dạy hơi xa nhau nên Lài đã ở trọ gằn trường, vì vậy tụi tôi cuối tuần mới gặp nhau một lần. Mỏi lần gặp nhau Lài thường theo nhắc nhở tôi về chuyện cưới hỏi, tôi hứa với Lài tết năm đó sẽ làm đám cưới.

Đang yên lành tính toán mọi chuyện để sửa soạn ngày cưới thì Hiền xuất hiện cho biết là đã có bầu hơn hai tháng rồi. Tôi quýng quánh chẳng biết tính sao còn Lài thì khóc ngất, bệnh mất hai ba ngày không đi dạy nổi.

Sau hai ngày tính toán, bàn soạn vởi Lài tụi tôi đã đi đến quyết định là Lài rút lui để nhường cho Hiền. Lài đã khóc hết nước mắt ngày tôi về làng để làm đám cưới với Hiền. Ngồi trên xe đò về làng tôi nghĩ thật nhiều về trường hợp lạ lùng của Lài và nghĩ chắc trên đời không có người thứ hai giống Lài.

Đám cưới của tôi với Hiền tổ chức thật bất ngờ gây ngạc nhiên cho khắp làng. Trong ngày cưới Hiền đã sửa soạn đẹp rạng rỡ miệng luôn nở nụ cười thật tươi, tràn trề hạnh phúc còn tôi thì như người mất hồn cười cười, nói nói, chào chào hỏi hỏi mọi người nhưng trong lòng nghĩ đâu đâu.

Ở làng thêm hai ngày nữa tôi lên đtrờng trở lại trường học. Vừa về tới nơi tôi lật đật đi kiếm Lài ngay nhưng chú nhà trọ cho hay Lài đã đi khỏi từ hai hôm rồi. Sau này tôi mới biết Lài đã xin đổi đi tỉnh khác, nghe đâu tận mãi ngoài Trung. Lòng tôi ngơ ngẩn rối bời chẵng còn tâm trí nào đ dạy dỗ nữa, đằu óc lúc nào cũng chỉ muốn đi tìm Lài mà thôi.

Lần quầng thời gian trôi qua thật nhanh. Tôi đã đi dạy gần tám tháng và Hiền đã có bầu bảy tháng. Ngày Hiền vác bụng bằu từ nhà quê lên thăm tôi thì tỉnh tôi đang tổ chức hội thảo về phòng thủ tỉnh vì tình hình miền Trung đã sôi động quá chùng rồi. Đà Nẵng, Huế đã mất, các tỉnh kế cận đang bi đe dọa trầm trọng. Buổi tốị ngủ lại với lôi Hiền nói:
– Anh coi nếu tình hình quá căng thãng thì bỏ chạy về với mẹ con em nghe anh, giặc giã ỳ xèo mà không có anh bên cạnh rồi mẹ con em ra sao. . .

Tôi đã trấn an Hiền và hứa khi nào thấy tình hình không ổn tôi sc tìm cách bỏ về với Hiền. Và những ngày cuối tháng 3 năm 75 đã tới. Ngay trong phạm vi tỉnh tôi dạy thì vẫn yên lành nhưng chung quanh tỉnh thì Việt Cộng đã chiếm gần hết. Dân chúng ở các vùng phụ cận đã đổ xô vào thành phố để tị nạn. Trường tôi đang dạy đã trở thành nơi tạm trú cho họ. . . Trong lòng tôi nóng như hơi muốn tìm đủ mọi cách để về với gia đình nhưng đường xá đã cắt hết rồi chỉ còn cách đi đường biến về tới Gò Công rồi từ đó tìm cách đi đtrờng bộ về nhà mà thôi. Lần quầng tính toán tìm đường hoài không ra, mãi đến chiều 30 tháng 4 tôi mới theo đám bạn thầy giáo xuống được một chiếc ghe bầu chở lúa giong buồm ra khơi. Bờ biển chiều hôm đó lao xao người đi kẻ ở thật ồn ào. Ghe tôi đi được năm bảy tiếng thì gặp chiến hạm Mỹ chiếu đèn sáng rực tấp lại xả giây xuống cho tụi tôi leo lên. Như cái máy chẳng còn biết gì nữa mọi ngừời trên ghe lụctục lên tàu. Lúc đó tôi cứ ngỡ là tàu Mỹ sẽ chở tụi tôi xuống Cần Thơ hay ra Phú Quốcgì đó rồi vài bữa yên Việt Cộng sẽ về. . . Nhtrng nào ngờ chuyến đi của tôi là chuyến đi biền biệt xa rời quê hương chẳng biết khi nào mới có ngày trở lại.

Thôi chào tạm biệt Lài, Hiền, Mận, Ba Huê, Hường, chi Tân Huê, chi Hồng, chl Thu Hà, Lan, Xuân, chi Thanh Quang, chi Minh Nguyệt, chi Bạch Diệp. . . Những người đàn bà đãcho tôi một thời ngây ngất và biết thế nào là thống khoái của xác thịt. . . Hẹn ngày tái ngộ. (Hết)

(Truyện 18+ sướng nhất tại Truyen18.cc)

VN88

Viết một bình luận